Nóc nhà thế giới công trình xây dựng tuyệt vời

Theo dự kiến đến năm 2050 có đến nửa dân số thế giới sẽ sống trong các đô thị và các đại đô thị. Trước viễn cảnh này kiến trúc sư đô thị hàng đầu của Pháp, Jean Nouvel nhận định “sẽ không còn kiến trúc của một thành phố cổ điển bao gồm nhà thờ, tòa thị chính là trung tâm, nhà ga, xe lửa cận kề, …, toàn bộ thành phố là một tổng thể các mảng hài hòa để con người với môi trường không còn là hai hữ thể đối nghịch, tồn tại trong sự nghẹt thở”.

Nhiều công trình theo xu hướng tập hợp những cao ốc đầy “rạn nứt” và “xoắn tít” để người xem không dễ gì nhận ra ngay dáng vẻ của nó để mỗi lúc lại khám phá ra cái mới ở trong từng đường nét và góc cạnh thay đổi theo mùa, theo ắn nắng Mặt trời, và cả trăng sao, theo kiểu “kỷ hà” đầy ngẫu hứng. Các kiểu dáng kiến trúc đang chạy theo những khối hình khác lạ đặc biệt, phỏng sinh học đang là mốt của thời đại. Với niềm đam mê của các kiến trúc sư đương thời, họ ngày càng tìm tòi sáng tạo sao cho gây được nhiều cảm xúc nghiệm sinh tới mỗi con người. Chủ nghĩa phá vỡ khối hộp nhàm chán cổ lỗ đã tạo ra những rung động thực sự đến bất ngờ, ngỡ ngàng được nữ kiến trúc sư Zaha Hadi – London hưởng ứng sáng tạo và bà đã trở thành ngôi sao kiến trúc sư trong làng kiến trúc xứ sương mù với các công trình sáng tạo đầy sức quyến rũ. Còn Kiến trúc sư Mỹ Libeskind gây ra tranh luận ngay từ khi đưa ra ý tưởng cho đến khi hoàn thiện công trình “Viện bảo tàng Do Thái” ở Berlin. Nhìn từ trên cao, cấu trúc như ngôi sao Davit rã rời nhắc nhở một thời đau thương của người dân Do Thái trong chiến tranh thế giới thứ 2. Bên trong nó các khoảng không gian kỳ dị thậm chí rắc rỗi, là cả một sự thách đố luật hấp dẫn của Trái đất. Hai nhóm đối lập một ủng hộ, một chống đối tác phẩm này đã gây ồn ào suốt thập niên cuối thể kỹ XX, đặc biệt vào năm 1998… Nhưng dù muốn hay không, kiến trúc phỏng sinh học vẫn là trào lưu đầy hấp dẫn. Đại biểu nổi bật cho trường phái này là Kathryn Findlay và Eisaka. Năm 1993 và 1994, họ đã trình làng tác phẩm lạ mắt tòa nhà “Trus Wall House” ở Tokyo, ngẫu hứng đến nỗi mỗi bước chân, khách đi qua đều nhận được những điều mới lạ khác thường. Cái vỏ bên ngoài thực sự chỉ là cái cớ, còn những gì bên trong “hỗ loạn đến đáng yêu” mới tạo cảm giác sáng tạo không biên giới theo luật mượt óng, mềm mại. Tiến bộ khoa học về vật liệu đã giúp cho các nhà kiến trúc sáng tác ra nhiều sản phẩm độc đáo. Các vật dụng nội thất cũng theo đó mà co dãn theo ý muốn như tủ, giường, bàn ghế khi không dùng dễ dàng trả chúng về chỗ cũ. Tường vẫn phẳng, căn phòng trở nên rộng thoáng. Tính cơ động đạt tới đỉnh điểm của sự tiện ích thậm chí nhiều ngôi nhà còn có thể quay 360 độ để đón ánh nắng từng mùa (ở Đức). Máy tính đã giúp Tarek Nag, kiến trúc sư người Mỹ gốc Ai Cập thực hiện các đồ án được coi là “dị dạng” nhất thế kỷ và là người đi xa nhất trong việc tìm tòi, sáng tạo tính cơ động trong kiến trúc đương đại. Khách sạn Marina International Hotel đang xây cất ở Log Angeles do Nag thiết kế được coi là tác phẩm kỳ dị nhất. Tòa nhà gồm 2 phần hết sức linh động có thể tự quay để thay đổi góc nhìn cho khách trú ngụ trong đó. Vật liệu có thể biến hình kể cả màu sắc cũng thay đổi theo kể từng ngày, từng mùa. Tình trạng trong suốt của ngôi nhà cũng là một mảng mà kiến trúc hiện đại đang khai thác. Đi tiên phong là tòa nhà văn hóa G.Pompidou ở Paris, mọi người có thể nhìn thấu những gì bên trong. Năm 2000 nó đã được sửa sang lại để biến thành đóa hoa bằng pha lê. Nổi bật hơn cả là Rose Center – Viện bảo tàng tự nhiên ở NewYork (Mỹ) do James Stewart Polshen thiết kế, gồm một quả cầu khổng lồ trong suốt bằng thủy tinh ôm lấy một tòa nhà cũng bằng thủy tinh, tất cả toát lên ý tưởng táo bạo của tác giả muốn thể hiện ước mơ của con người ở mọi thời đại về sự khám phá, chinh phục Vũ trụ cũng như bảo tồn Trái Đất.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *